CHƯƠNG 1: GẶP ĐƯỢC CƠ DUYÊN
Bầu trời xám xịt đặc quánh như chì, che khuất cả ánh nắng yếu ớt của mùa đanh, khiến cho tàn tích thành phố tranh giống như một bức tranh chì khắc u ám. Vũ, người đàn ông ba mươi tuổi với làn da ngăm đen vì nhiều năm làm bảo vệ siêu thị, ngồi thụp xuống thùng các tanh cũ kỹ trong căn nhà kho bí mật. Mồ hôi vã như tắm, thấm đẫm chiếc áo thun rách nát dính chặt vào lưng. Cơn sốt quay lại, gào thét trong huyết quản, khiến đầu anh ong ong. Hơn một tháng trôi qua kể từ khi thế giới sụp đổ, kể từ khi lũ xác sống tràn ngập đường phố. Người thân, bạn bè, tất cả đều đã ra đi, chỉ còn lại Vũ và kho hàng khổng lồ này đầy ắp hàng hóa đóng hộp, nơi anh đã chui vào kể từ ngày đầu tiên của cuộc hỗn loạn.
Cơn đau đầu dữ dội khiến Vũ không thể ngồi yên. Anh nhớ đến lời đồn đại về một phòng thí nghiệm cũ nằm sâu trong rừng trên núi, nơi mà trước đây anh từng nghe nói là nơi nghiên cứu các loại thuốc đặc trị. Với cây gậy sắt trên tay và con dao găm trong túi quần, Vũ lết bước ra khỏi siêu thị, len lỏi qua những con đường vắng tanh, tránh xa những cái bóng lê thê khập khiễng đang lang thang tìm kiếm mùi thịt sống. Cuộc hành trình lên núi là một cuộc chiến thực sự với cơ thể đang rệu rã của anh. Khi cuối cùng Vũ cũng đạp được cánh cửa của phòng thí nghiệm, mùi hóa chất chua lẹm và mùi ủng thối rữa xộc thẳng vào mũi.
Bên trong, sự hỗn loạn còn lưu lại trên từng chiếc ghế bị lật úp, những mảnh kính vụn vương vãi trên sàn nhà. Vũ lục lọi những tủ thuốc, may mắn tìm được một số loại thuốc cần thiết. Tiếp tục tìm kiếm, anh va phải một chiếc hộp kim loại nặng nề rơi từ trên kệ xuống, phát ra tiếng "keng" chói tai trong không gian tĩnh mịch. Chiếc hộp bị bung khóa ra và bên trong, một cuốn nhật ký bìa da nằm yên tĩnh, cạnh bên là một vài ống nghiệm vỡ nát. Vũ nhặt cuốn nhật ký lên, cảm giác lạnh lẽo của bìa da lan qua đầu ngón tay, rồi vội vã nhét nó vào ba lô và quay trở về nơi trú ẩn trước khi màn đêm buông xuống.
Trở lại căn nhà kho an toàn, dưới ánh đèn pin yếu ớt, Vũ mở cuốn nhật ký ra. Những trang giấy đầu tiên chứa đầy những công thức hóa học phức tạp và bản đồ phác thảo gen. Người viết, một nhà khoa học vô danh, thuật lại chi tiết về dự án bí mật của quân đội: tạo ra một loại virus có thể biến người chết thành những cỗ máy chiến đấu bất tử – những xác sống. Nhưng tham vọng đã vượt quá tầm kiểm soát. Virus rò rỉ, lan truyền qua không khí, và rồi thảm họa xảy ra. Vũ đọc từng trang, tim anh đập nhanh hơn theo từng dòng chữ. Nhưng chính những trang cuối cùng mới khiến anh phải nín thở.
Nét chữ trở nên loạn xạ, vội vã như thể người viết đang chạy đua với cái chết: "Tôi đã bị cắn. Vết thương đang hoại tử. Tôi sắp chết rồi, nhưng tôi đã tìm ra nó... tần số... cách điều khiển chúng...". Những trang tiếp theo không còn là khoa học nữa. Chúng là những dòng ký tự lạ, những chuỗi âm tiết được viết lại cẩn thận, đi kèm với chỉ dẫn về ngữ điệu và nhịp điệu. Tác giả gọi chúng là "chú ngữ", những câu thần chú có thể xâm nhập vào bộ não nguyên thủy của xác sống và trấn áp nó, biến con quái vật đó thành nô lệ tuyệt đối.
Vũ nhìn chằm chằm vào những dòng chữ, sự hoài nghi lẫn với niềm hy vọng mãnh liệt. Anh thử đọc thầm một đoạn, âm thanh lạ lẫm phát ra từ cổ họng anh làm không khí xung quanh như đanh cứng lại. Anh cần một đối tượng để thử nghiệm. Vũ nhớ đến khu vực sau siêu thị, nơi đôi khi có vài con xác sống lang thang. Anh cầm theo một sợi dây xích chó còn sót lại từ cửa hàng thú cưng, và con dao găm, lén lút ra ngoài.
Không khó để tìm thấy một con đơn độc. Đó là một cô gái trẻ, trông khoảng hai mươi tuổi, mặc một chiếc váy trắng bẩn thỉu rách nát. Da cô ấy trắng bệch, đôi mắt đục ngầu vô hồn, và vết cắn lớn lộ rõ trên cổ trái. Khi ngửi thấy mùi sống của Vũ, cô gầm gừ, những tiếng rít răng ken két vang lên và lao về phía anh. Vũ không lùi bước. Anh hít một hơi sâu, nhớ rõ chuỗi âm tiết trong cuốn nhật ký, và gào lên những từ ngữ đó với giọng nói trầm đục, uy lực nhất có thể.
Hiệu quả xảy ra tức thì. Cô gái xác sống dừng lại, như thể đã bị tắt công tắc. Cái gầm gừ biến mất, đôi mắt đục ngầu ấy vẫn mở to nhưng không còn sự hung hăng, thay vào đó là sự trống rỗng chờ đợi mệnh lệnh. Vũ bước lại gần, tim anh đập thình thịch không phải vì sợ hãi, mà vì sự phấn khích tột độ của quyền lực. Anh ném sợi dây xích qua cổ cô, kéo cô về phía căn nhà kho.
Bên trong, Vũ dẫn cô vào khu vực vệ sinh nhân viên nhỏ xíu mà anh đã sửa lại ống nước. Anh chỉ tay vào vòi hoa sen và ra lệnh bằng một cụm từ ngắn gọn trong cuốn nhật ký mà anh hiểu là nghĩa "làm sạch". Cô gái xác sống đứng dậy, những ngón tay cứng ngắc bắt đầu cởi những mảnh vụn vải trên người mình. Chiếc váy rơi xuống, lộ ra cơ thể trần trụi dưới ánh đèn huỳnh quang. Dù da thịt có chút dấu hiệu của sự phân hủy nhẹ ở những chỗ bị cắn, nhưng thân hình cô vẫn còn nguyên vẹn, đôi ngực căng tròn với đôi núm hồng sẫm màu, và cái eo thon thả tạo nên một đường cong chết người.
Vũ đứng dựa lưng vào bồn rửa mặt, đôi mắt không rời khỏi cô một giây nào. Anh ra lệnh: "Tắm."
Cô gái bật vòi nước, dòng nước lạnh buốt xối thẳng vào cơ thể cô, nhưng cô không hề run rẩy hay phản kháng. Nước chảy dài qua những kẽ ngực, trôi xuống bụng phẳng và chảy vào khe lồn đang khép hờ của cô. Vũ cảm thấy huyết quản của mình đang giãn nở, con cặc trong quần anh bắt đầu cương cứng, gồng lên đến mức đau nhức. Đây không chỉ là sự sinh tồn, đây là sự thống trị hoàn toàn. Anh bước lại gần, nhìn kỹ vào cơ thể cô đang ướt sũng, mùi nước lạnh hòa lẫn với mùi hương xác chết nồng nặc nhưng kỳ lạ kích thích.
Vũ rút con cặc đang cương cứng ra khỏi quần, vuốt ve dọc theo thân cặc nóng hổi của mình. Anh nhìn thẳng vào mắt con xác sống, đang đứng thụ động dưới vòi nước, và đọc tiếp một câu chú ngữ khác, câu mà anh hiểu là "thỏa mãn thị giác".
Cô gái xác sống đưa tay xuống, ngón tay lạnh ngắt đặt lên âm hộ của mình. Ban đầu cô chỉ đặt đó, nhưng dưới tác dụng của chú ngữ, ngón tay cô bắt đầu di chuyển. Cô xoa bóp lỗ lồn của mình, rồi từ từ đưa một ngón tay vào trong. Vũ đứng ngay bên cạnh, tay anh đang dốc sức thủ dâm cái dương vật đang gân guốc của mình, nhìn chằm chằm vào màn trình diễn trước mặt. Cô ấy không có cảm xúc, không có rên rỉ, chỉ là những cử động cơ học theo mệnh lệnh, nhưng cảnh nhìn một con xác sống đang tự đút ngón tay vào cái lỗ lồn ướt át của nó khiến Vũ sướng đến run người.
"Đưa ngón tay sâu hơn," Vũ rên rỉ, giọng nói khàn đặc vì dâm. Anh không cần đọc chú ngữ nữa, sự kết nối đã được thiết lập. Cô xác sống tuân lệnh, đưa thêm một ngón tay nữa vào, liếm láp cái lỗ lồn đang co bóp nhẹ nhàng. Nước từ vòi hoa sen tiếp tục xối xuống, hòa cùng chất dịch nhờn rỉ ra từ cái lỗ của cô. Vũ nhìn đôi môi lồn hồng hào của cô bị kéo căng ra bởi những ngón tay trắng bệch, cảm giác khoái cảm ập đến như một cơn sóng thần. Anh nắm chặt con cặc của mình, tay di chuyển nhanh hơn, mắt dán chặt vào cảnh tượng đồi trụy phi lý giữa cái chết và dục vọng đang diễn ra ngay trước mắt.
CHƯƠNG 2: BẦY THÚ TRUNG THÀNH
Dòng nước ấm từ vòi sen đã tắt từ lâu, chỉ còn lại hơi lạnh ẩm ướt bao trùm căn nhà kho nhỏ. Vũ thở hắt ra, những giọt mồ hôi lạnh lăn dài trên thái dương khi hắn vừa bắn hết lượng tinh dịch còn sót lại vào không trung trống trải. Hắn nhìn xuống sinh vật đang quỳ gối dưới chân mình, đôi mắt đục ngầu ấy vẫn vô hồn nhưng cơ thể lại vâng lời một cách tuyệt đối. Hắn cúi xuống, xoa nhẹ lên mái tóc rối bời của cô xác sống, mỉm cười nham hiểm.
"Từ nay về sau, mày tên là Ly lồn non," Vũ nói, giọng khàn đặc vì dục vọng.
Ngay lập tức, một sự kết nối tâm trí khác hẳn hình thành. Ly lồn non ngẩng đầu lên, đôi môi lạnh ngắt hé mở một cách máy móc. Đêm đó là một chuỗi dài những khoảnh khắc khoái lạc dị biệt. Vũ bắt Ly bú cặc, cái lưỡi thô ráp và lạnh lẽo của cô quét qua đầu khấc, tạo ra cảm giác tê dại khó tả. Hắn ra lệnh cho cô sục cặc, những ngón tay gầy guộc của cô siết chặt lấy dương vật đang cương cứng của hắn, trượt lên trượt xuống với tốc độ đều đặn theo mệnh lệnh. Không thể chịu đựng được sự kích thích đó thêm nữa, Vũ đẩy ngã Ly ra sàn, tách đôi chân trắng bệch của cô ra và đút cặc vào lồn cô. Cái lồn ấy vẫn ẩm ướt, chảy ra một thứ dịch nhầy nhớt trơn trượt, nhưng nhiệt độ thì lạnh lẽo như tảng đá. Cảm giác cắm vào một xác chết khiến da gà Vũ nổi lên, nhưng ma sát của thành âm đạo lạnh buốt lại tạo ra một kích thích bệnh hoạn khiến hắn rên rỉ. Hắn đẩy mạnh mẽ, cảm nhận sự tê dại lan tỏa từ sống lưng, nhưng sự lạnh lẽo ấy nhanh chóng làm mỏi mệt cơ thể hắn.
Sau khi xuất xong, Vũ thở dốc, lùi lại ngồi vào ghế. Hắn ra lệnh cho Ly tiến lại mát xa cho mình. Đôi bàn tay lạnh ngọc của cô ấn lên vai và cổ hắn, xoa bóp những cơ thịt đang căng cứng. Cả đêm dài trôi qua trong sự im lặng chỉ nghe tiếng thở của Vũ và tiếng xào xạc của quần áo. Đến khi trời hửng sáng, Vũ lục tìm trong những kiện hàng còn sót lại của siêu thị, tìm thấy những bộ nội y ren mỏng manh và những chiếc váy ngắn bó sát. Hắn bắt Ly mặc vào người cô. Chiếc váy đen bó sát tôn lên làn da trắng bệch, bộ lót ren xuyên thấu che khuất đôi gò bồng căng tròn nhưng không che được đôi núm vú sẫm màu. Vũ ngồi ngắm nhìn tác phẩm của mình, cảm giác quyền lực trỗi dậy mãnh liệt hơn cả ham muốn tình dục.
Nhưng sự sống còn không cho phép hắn đắm chìm trong dục vọng mãi. Những ngày sau đó, Vũ quyết định mở rộng quy mô. Hắn dùng phép thuật tâm trí, lang thang qua những con phố vắng vẻ, săn lùng những xác sống khỏe mạnh. Sau năm ngày lầm lũi tìm kiếm và huấn luyện khổ cực, Vũ đã quy tụ được một đội quân đáng nể. Mười tên xác sống cao to, lực lưỡng, cơ thể be bét máu và vết thương nhưng vẫn còn nguyên vẹn sức mạnh, đang đứng xếp hàng ngay ngắn trước mặt hắn trong nhà kho. Ly lồn non, giờ đây đã mặc bộ váy đỏ quyến rũ, đứng phía sau Vũ, đôi tay lạnh lẽo đang nhẹ nhàng bóp vai hắn, thư giãn cho chủ nhân sau những ngày mệt mỏi.
Vũ bước đến quầy hàng dụng cụ của siêu thị, lôi ra những cây gậy sắt chắc chắn, những con dao thái thịt sắc lẹm và vài chiếc xích sắt. Hắn trang bị cho từng tên một, biến chúng thành những cỗ máy giết chóc bảo vệ trung thành. Đội quân xác sống của hắn giờ đây trông đáng sợ hơn bao giờ hết.
Một đêm nọ, tiếng động cơ gầm rú phá vỡ sự tĩnh mịch của bãi đỗ xe siêu thị. Một chiếc xe bán tải lao tới, phanh gấp tạo ra tiếng kêu chói tai. Xe dừng lại, bốn người nhảy xuống. Ba nam một nữ, tất cả đều ở độ tuổi trên hai mươi, da mình đầy những hình xăm rồng rắn, hổ báo. Chúng trang bị súng ống, dao kiếm và rìu, vẻ mặt ngạo nghễ như bọn này làm chủ thế giới.
Bọn chúng cười đùa tục tĩu, vừa đi vừa chửi bới, tiếng nói vọng vào trong nhà kho. "Mấy con xác sống khốn khiếp, xem tao xử lý tụi bay," một thằng to con cười lớn, tay vung vẩy con rìu. Chúng lao vào siêu thị, hoàn toàn không biết rằng mình đang bước vào bẫy. Vũ nấp ở lầu hai, quan sát qua khe cửa, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. Hắn ra lệnh.
Mười tên xác sống lực lưỡng lao ra từ bóng tối. Cuộc tàn sát diễn ra nhanh chóng và tàn bạo. Ba thằng đàn anh chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị chúng vây kín. Tiếng xé rách thịt, tiếng gãy xương và những tiếng hét thảm thiết vang lên trong không gian hoang vắng. Chúng bị xé xác, ruột gan vương vãi khắp sàn nhà siêu thị.
Chỉ còn lại con nhỏ nữ. Nó hoảng loạn, lùi lại vào góc tường, vung con dao nhỏ trong tay chém loạn xạ nhưng vô vọng. Hai tên xác sống to lớn đã túm lấy nó, quật ngã xuống sàn. Vũ bước từ cầu thang xuống, nhìn chằm chằm vào con mồi sống sót. Nó có thân hình mũm mĩm, da thịt trắng mềm, đầy đặn khác hẳn với vẻ gầy gò của Ly. Khắp người nó là những hình xăm sặc sỡ, rợn người. Đặc biệt nhất, khi chiếc áo bị xé toạc lộ ra bộ ngực căng tròn, Vũ thấy hai núm vú của nó đều xỏ khuyên bạc sáng lấp lánh. Cái quần jean rách cũng bị lột xuống, lộ ra cái lồn được cạo nhẵn, cái hột le cũng xỏ một chiếc khuyên nhỏ.
"Thả ra! Tao là Ngân, tụi mày dám đụng vào tao, bọn anh em tao sẽ giết hết tụi bay!" con nhỏ gào lên, mặt méo xệch vì sợ hãi nhưng vẫn hung hăng. Vũ ghét cái thái độ hỗn láo ấy, nhưng khi nhìn xuống cơ thể mềm mại đang run rẩy của nó, cái lồn ấm nóng của một người sống sau bao ngày dài chỉ đụng vào xác chết, dương vật của hắn ngay lập tức cương cứng trở lại.
Hắn ra lệnh cho xác sống giữ chặt nó, rồi lôi Ngân về nhà kho. Đêm đó, Vũ như một con thú hoang. Hắn đè Ngân xuống, không cần màn dạo đầu, đâm cặc vào cái lồn ấm nóng, ướt át của cô ta. Khác với sự lạnh lẽo của Ly, lồn Ngân co bóp mút lấy cặc hắn, nhiệt độ thiêu đốt khiến Vũ sướng đến tê người. Ngân ban đầu còn chửi bới, đấm đá, nhưng dưới những cú đẩy mạnh bạo của Vũ và sự kiệt sức, nó chỉ còn biết rên rỉ, nước mắt tuôn rơi.
Suốt ba ngày liền, Vũ giam cầm Ngân trong nhà kho, dùng nó như một cái bồn tình dục triệt để. Hắn đụ nó ở mọi tư thế, làm tình với nó đến mức cả hai đều mệt lả, chỉ dừng lại để ăn uống và nghỉ ngơi rồi lại tiếp tục. Trong những lúc thỏa mãn, Ngân lỡ lời tiết lộ thân phận. Nó tên Ngân, biệt danh "Ngân ngáo đá", mới 19 tuổi, đang sống cùng một nhóm giang hồ khoảng 20 người trong một nơi trú ẩn kiên cố trên đỉnh núi phía Bắc. Chúng có vũ khí hạng nặng và lương thực dự trữ.
Sau ba ngày dâm dục, Vũ đã chán cái vẻ ồn ào, hỗn láo và sự sống động quá đà của Ngân. Nó đòi ăn, đòi thả, đòi gọi bọn anh em đến, làm phiền tai hắn. Hắn nhận ra mình không thể nuôi người sống, đặc biệt là một kẻ như thế này. Chỉ có xác sống mới là những nô lệ tuyệt đối, im lặng và vâng lời.
Sáng hôm đó, Vũ mặc quần áo lại, chỉnh đốn lại vũ khí. Hắn nhìn Ngân đang co ro trong góc phòng, đôi mắt sưng húp tràn đầy sự căm hờn và sợ hãi.
"Mày rất ngon, nhưng mày ồn quá," Vũ nói lạnh lùng.
Hắn mở cửa nhà kho rộng ra. Mười tên xác sống đang đứng canh gác bên ngoài, tất cả đều quay về phía hắn chờ đợi mệnh lệnh. Vũ chỉ tay về phía Ngân.
"Thưởng cho chúng mày."
Tiếng hét kinh hoàng của Ngân vang lên, cắt ngang bởi tiếng gầm gừ đói khát của bầy xác sống. Vũ quay lưng bước đi, không thèm nhìn lại cảnh tượng thịt người bị xé toạc.
Bầu trời xám xịt đặc quánh như chì, che khuất cả ánh nắng yếu ớt của mùa đanh, khiến cho tàn tích thành phố tranh giống như một bức tranh chì khắc u ám. Vũ, người đàn ông ba mươi tuổi với làn da ngăm đen vì nhiều năm làm bảo vệ siêu thị, ngồi thụp xuống thùng các tanh cũ kỹ trong căn nhà kho bí mật. Mồ hôi vã như tắm, thấm đẫm chiếc áo thun rách nát dính chặt vào lưng. Cơn sốt quay lại, gào thét trong huyết quản, khiến đầu anh ong ong. Hơn một tháng trôi qua kể từ khi thế giới sụp đổ, kể từ khi lũ xác sống tràn ngập đường phố. Người thân, bạn bè, tất cả đều đã ra đi, chỉ còn lại Vũ và kho hàng khổng lồ này đầy ắp hàng hóa đóng hộp, nơi anh đã chui vào kể từ ngày đầu tiên của cuộc hỗn loạn.
Cơn đau đầu dữ dội khiến Vũ không thể ngồi yên. Anh nhớ đến lời đồn đại về một phòng thí nghiệm cũ nằm sâu trong rừng trên núi, nơi mà trước đây anh từng nghe nói là nơi nghiên cứu các loại thuốc đặc trị. Với cây gậy sắt trên tay và con dao găm trong túi quần, Vũ lết bước ra khỏi siêu thị, len lỏi qua những con đường vắng tanh, tránh xa những cái bóng lê thê khập khiễng đang lang thang tìm kiếm mùi thịt sống. Cuộc hành trình lên núi là một cuộc chiến thực sự với cơ thể đang rệu rã của anh. Khi cuối cùng Vũ cũng đạp được cánh cửa của phòng thí nghiệm, mùi hóa chất chua lẹm và mùi ủng thối rữa xộc thẳng vào mũi.
Bên trong, sự hỗn loạn còn lưu lại trên từng chiếc ghế bị lật úp, những mảnh kính vụn vương vãi trên sàn nhà. Vũ lục lọi những tủ thuốc, may mắn tìm được một số loại thuốc cần thiết. Tiếp tục tìm kiếm, anh va phải một chiếc hộp kim loại nặng nề rơi từ trên kệ xuống, phát ra tiếng "keng" chói tai trong không gian tĩnh mịch. Chiếc hộp bị bung khóa ra và bên trong, một cuốn nhật ký bìa da nằm yên tĩnh, cạnh bên là một vài ống nghiệm vỡ nát. Vũ nhặt cuốn nhật ký lên, cảm giác lạnh lẽo của bìa da lan qua đầu ngón tay, rồi vội vã nhét nó vào ba lô và quay trở về nơi trú ẩn trước khi màn đêm buông xuống.
Trở lại căn nhà kho an toàn, dưới ánh đèn pin yếu ớt, Vũ mở cuốn nhật ký ra. Những trang giấy đầu tiên chứa đầy những công thức hóa học phức tạp và bản đồ phác thảo gen. Người viết, một nhà khoa học vô danh, thuật lại chi tiết về dự án bí mật của quân đội: tạo ra một loại virus có thể biến người chết thành những cỗ máy chiến đấu bất tử – những xác sống. Nhưng tham vọng đã vượt quá tầm kiểm soát. Virus rò rỉ, lan truyền qua không khí, và rồi thảm họa xảy ra. Vũ đọc từng trang, tim anh đập nhanh hơn theo từng dòng chữ. Nhưng chính những trang cuối cùng mới khiến anh phải nín thở.
Nét chữ trở nên loạn xạ, vội vã như thể người viết đang chạy đua với cái chết: "Tôi đã bị cắn. Vết thương đang hoại tử. Tôi sắp chết rồi, nhưng tôi đã tìm ra nó... tần số... cách điều khiển chúng...". Những trang tiếp theo không còn là khoa học nữa. Chúng là những dòng ký tự lạ, những chuỗi âm tiết được viết lại cẩn thận, đi kèm với chỉ dẫn về ngữ điệu và nhịp điệu. Tác giả gọi chúng là "chú ngữ", những câu thần chú có thể xâm nhập vào bộ não nguyên thủy của xác sống và trấn áp nó, biến con quái vật đó thành nô lệ tuyệt đối.
Vũ nhìn chằm chằm vào những dòng chữ, sự hoài nghi lẫn với niềm hy vọng mãnh liệt. Anh thử đọc thầm một đoạn, âm thanh lạ lẫm phát ra từ cổ họng anh làm không khí xung quanh như đanh cứng lại. Anh cần một đối tượng để thử nghiệm. Vũ nhớ đến khu vực sau siêu thị, nơi đôi khi có vài con xác sống lang thang. Anh cầm theo một sợi dây xích chó còn sót lại từ cửa hàng thú cưng, và con dao găm, lén lút ra ngoài.
Không khó để tìm thấy một con đơn độc. Đó là một cô gái trẻ, trông khoảng hai mươi tuổi, mặc một chiếc váy trắng bẩn thỉu rách nát. Da cô ấy trắng bệch, đôi mắt đục ngầu vô hồn, và vết cắn lớn lộ rõ trên cổ trái. Khi ngửi thấy mùi sống của Vũ, cô gầm gừ, những tiếng rít răng ken két vang lên và lao về phía anh. Vũ không lùi bước. Anh hít một hơi sâu, nhớ rõ chuỗi âm tiết trong cuốn nhật ký, và gào lên những từ ngữ đó với giọng nói trầm đục, uy lực nhất có thể.
Hiệu quả xảy ra tức thì. Cô gái xác sống dừng lại, như thể đã bị tắt công tắc. Cái gầm gừ biến mất, đôi mắt đục ngầu ấy vẫn mở to nhưng không còn sự hung hăng, thay vào đó là sự trống rỗng chờ đợi mệnh lệnh. Vũ bước lại gần, tim anh đập thình thịch không phải vì sợ hãi, mà vì sự phấn khích tột độ của quyền lực. Anh ném sợi dây xích qua cổ cô, kéo cô về phía căn nhà kho.
Bên trong, Vũ dẫn cô vào khu vực vệ sinh nhân viên nhỏ xíu mà anh đã sửa lại ống nước. Anh chỉ tay vào vòi hoa sen và ra lệnh bằng một cụm từ ngắn gọn trong cuốn nhật ký mà anh hiểu là nghĩa "làm sạch". Cô gái xác sống đứng dậy, những ngón tay cứng ngắc bắt đầu cởi những mảnh vụn vải trên người mình. Chiếc váy rơi xuống, lộ ra cơ thể trần trụi dưới ánh đèn huỳnh quang. Dù da thịt có chút dấu hiệu của sự phân hủy nhẹ ở những chỗ bị cắn, nhưng thân hình cô vẫn còn nguyên vẹn, đôi ngực căng tròn với đôi núm hồng sẫm màu, và cái eo thon thả tạo nên một đường cong chết người.
Vũ đứng dựa lưng vào bồn rửa mặt, đôi mắt không rời khỏi cô một giây nào. Anh ra lệnh: "Tắm."
Cô gái bật vòi nước, dòng nước lạnh buốt xối thẳng vào cơ thể cô, nhưng cô không hề run rẩy hay phản kháng. Nước chảy dài qua những kẽ ngực, trôi xuống bụng phẳng và chảy vào khe lồn đang khép hờ của cô. Vũ cảm thấy huyết quản của mình đang giãn nở, con cặc trong quần anh bắt đầu cương cứng, gồng lên đến mức đau nhức. Đây không chỉ là sự sinh tồn, đây là sự thống trị hoàn toàn. Anh bước lại gần, nhìn kỹ vào cơ thể cô đang ướt sũng, mùi nước lạnh hòa lẫn với mùi hương xác chết nồng nặc nhưng kỳ lạ kích thích.
Vũ rút con cặc đang cương cứng ra khỏi quần, vuốt ve dọc theo thân cặc nóng hổi của mình. Anh nhìn thẳng vào mắt con xác sống, đang đứng thụ động dưới vòi nước, và đọc tiếp một câu chú ngữ khác, câu mà anh hiểu là "thỏa mãn thị giác".
Cô gái xác sống đưa tay xuống, ngón tay lạnh ngắt đặt lên âm hộ của mình. Ban đầu cô chỉ đặt đó, nhưng dưới tác dụng của chú ngữ, ngón tay cô bắt đầu di chuyển. Cô xoa bóp lỗ lồn của mình, rồi từ từ đưa một ngón tay vào trong. Vũ đứng ngay bên cạnh, tay anh đang dốc sức thủ dâm cái dương vật đang gân guốc của mình, nhìn chằm chằm vào màn trình diễn trước mặt. Cô ấy không có cảm xúc, không có rên rỉ, chỉ là những cử động cơ học theo mệnh lệnh, nhưng cảnh nhìn một con xác sống đang tự đút ngón tay vào cái lỗ lồn ướt át của nó khiến Vũ sướng đến run người.
"Đưa ngón tay sâu hơn," Vũ rên rỉ, giọng nói khàn đặc vì dâm. Anh không cần đọc chú ngữ nữa, sự kết nối đã được thiết lập. Cô xác sống tuân lệnh, đưa thêm một ngón tay nữa vào, liếm láp cái lỗ lồn đang co bóp nhẹ nhàng. Nước từ vòi hoa sen tiếp tục xối xuống, hòa cùng chất dịch nhờn rỉ ra từ cái lỗ của cô. Vũ nhìn đôi môi lồn hồng hào của cô bị kéo căng ra bởi những ngón tay trắng bệch, cảm giác khoái cảm ập đến như một cơn sóng thần. Anh nắm chặt con cặc của mình, tay di chuyển nhanh hơn, mắt dán chặt vào cảnh tượng đồi trụy phi lý giữa cái chết và dục vọng đang diễn ra ngay trước mắt.
CHƯƠNG 2: BẦY THÚ TRUNG THÀNH
Dòng nước ấm từ vòi sen đã tắt từ lâu, chỉ còn lại hơi lạnh ẩm ướt bao trùm căn nhà kho nhỏ. Vũ thở hắt ra, những giọt mồ hôi lạnh lăn dài trên thái dương khi hắn vừa bắn hết lượng tinh dịch còn sót lại vào không trung trống trải. Hắn nhìn xuống sinh vật đang quỳ gối dưới chân mình, đôi mắt đục ngầu ấy vẫn vô hồn nhưng cơ thể lại vâng lời một cách tuyệt đối. Hắn cúi xuống, xoa nhẹ lên mái tóc rối bời của cô xác sống, mỉm cười nham hiểm.
"Từ nay về sau, mày tên là Ly lồn non," Vũ nói, giọng khàn đặc vì dục vọng.
Ngay lập tức, một sự kết nối tâm trí khác hẳn hình thành. Ly lồn non ngẩng đầu lên, đôi môi lạnh ngắt hé mở một cách máy móc. Đêm đó là một chuỗi dài những khoảnh khắc khoái lạc dị biệt. Vũ bắt Ly bú cặc, cái lưỡi thô ráp và lạnh lẽo của cô quét qua đầu khấc, tạo ra cảm giác tê dại khó tả. Hắn ra lệnh cho cô sục cặc, những ngón tay gầy guộc của cô siết chặt lấy dương vật đang cương cứng của hắn, trượt lên trượt xuống với tốc độ đều đặn theo mệnh lệnh. Không thể chịu đựng được sự kích thích đó thêm nữa, Vũ đẩy ngã Ly ra sàn, tách đôi chân trắng bệch của cô ra và đút cặc vào lồn cô. Cái lồn ấy vẫn ẩm ướt, chảy ra một thứ dịch nhầy nhớt trơn trượt, nhưng nhiệt độ thì lạnh lẽo như tảng đá. Cảm giác cắm vào một xác chết khiến da gà Vũ nổi lên, nhưng ma sát của thành âm đạo lạnh buốt lại tạo ra một kích thích bệnh hoạn khiến hắn rên rỉ. Hắn đẩy mạnh mẽ, cảm nhận sự tê dại lan tỏa từ sống lưng, nhưng sự lạnh lẽo ấy nhanh chóng làm mỏi mệt cơ thể hắn.
Sau khi xuất xong, Vũ thở dốc, lùi lại ngồi vào ghế. Hắn ra lệnh cho Ly tiến lại mát xa cho mình. Đôi bàn tay lạnh ngọc của cô ấn lên vai và cổ hắn, xoa bóp những cơ thịt đang căng cứng. Cả đêm dài trôi qua trong sự im lặng chỉ nghe tiếng thở của Vũ và tiếng xào xạc của quần áo. Đến khi trời hửng sáng, Vũ lục tìm trong những kiện hàng còn sót lại của siêu thị, tìm thấy những bộ nội y ren mỏng manh và những chiếc váy ngắn bó sát. Hắn bắt Ly mặc vào người cô. Chiếc váy đen bó sát tôn lên làn da trắng bệch, bộ lót ren xuyên thấu che khuất đôi gò bồng căng tròn nhưng không che được đôi núm vú sẫm màu. Vũ ngồi ngắm nhìn tác phẩm của mình, cảm giác quyền lực trỗi dậy mãnh liệt hơn cả ham muốn tình dục.
Nhưng sự sống còn không cho phép hắn đắm chìm trong dục vọng mãi. Những ngày sau đó, Vũ quyết định mở rộng quy mô. Hắn dùng phép thuật tâm trí, lang thang qua những con phố vắng vẻ, săn lùng những xác sống khỏe mạnh. Sau năm ngày lầm lũi tìm kiếm và huấn luyện khổ cực, Vũ đã quy tụ được một đội quân đáng nể. Mười tên xác sống cao to, lực lưỡng, cơ thể be bét máu và vết thương nhưng vẫn còn nguyên vẹn sức mạnh, đang đứng xếp hàng ngay ngắn trước mặt hắn trong nhà kho. Ly lồn non, giờ đây đã mặc bộ váy đỏ quyến rũ, đứng phía sau Vũ, đôi tay lạnh lẽo đang nhẹ nhàng bóp vai hắn, thư giãn cho chủ nhân sau những ngày mệt mỏi.
Vũ bước đến quầy hàng dụng cụ của siêu thị, lôi ra những cây gậy sắt chắc chắn, những con dao thái thịt sắc lẹm và vài chiếc xích sắt. Hắn trang bị cho từng tên một, biến chúng thành những cỗ máy giết chóc bảo vệ trung thành. Đội quân xác sống của hắn giờ đây trông đáng sợ hơn bao giờ hết.
Một đêm nọ, tiếng động cơ gầm rú phá vỡ sự tĩnh mịch của bãi đỗ xe siêu thị. Một chiếc xe bán tải lao tới, phanh gấp tạo ra tiếng kêu chói tai. Xe dừng lại, bốn người nhảy xuống. Ba nam một nữ, tất cả đều ở độ tuổi trên hai mươi, da mình đầy những hình xăm rồng rắn, hổ báo. Chúng trang bị súng ống, dao kiếm và rìu, vẻ mặt ngạo nghễ như bọn này làm chủ thế giới.
Bọn chúng cười đùa tục tĩu, vừa đi vừa chửi bới, tiếng nói vọng vào trong nhà kho. "Mấy con xác sống khốn khiếp, xem tao xử lý tụi bay," một thằng to con cười lớn, tay vung vẩy con rìu. Chúng lao vào siêu thị, hoàn toàn không biết rằng mình đang bước vào bẫy. Vũ nấp ở lầu hai, quan sát qua khe cửa, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. Hắn ra lệnh.
Mười tên xác sống lực lưỡng lao ra từ bóng tối. Cuộc tàn sát diễn ra nhanh chóng và tàn bạo. Ba thằng đàn anh chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị chúng vây kín. Tiếng xé rách thịt, tiếng gãy xương và những tiếng hét thảm thiết vang lên trong không gian hoang vắng. Chúng bị xé xác, ruột gan vương vãi khắp sàn nhà siêu thị.
Chỉ còn lại con nhỏ nữ. Nó hoảng loạn, lùi lại vào góc tường, vung con dao nhỏ trong tay chém loạn xạ nhưng vô vọng. Hai tên xác sống to lớn đã túm lấy nó, quật ngã xuống sàn. Vũ bước từ cầu thang xuống, nhìn chằm chằm vào con mồi sống sót. Nó có thân hình mũm mĩm, da thịt trắng mềm, đầy đặn khác hẳn với vẻ gầy gò của Ly. Khắp người nó là những hình xăm sặc sỡ, rợn người. Đặc biệt nhất, khi chiếc áo bị xé toạc lộ ra bộ ngực căng tròn, Vũ thấy hai núm vú của nó đều xỏ khuyên bạc sáng lấp lánh. Cái quần jean rách cũng bị lột xuống, lộ ra cái lồn được cạo nhẵn, cái hột le cũng xỏ một chiếc khuyên nhỏ.
"Thả ra! Tao là Ngân, tụi mày dám đụng vào tao, bọn anh em tao sẽ giết hết tụi bay!" con nhỏ gào lên, mặt méo xệch vì sợ hãi nhưng vẫn hung hăng. Vũ ghét cái thái độ hỗn láo ấy, nhưng khi nhìn xuống cơ thể mềm mại đang run rẩy của nó, cái lồn ấm nóng của một người sống sau bao ngày dài chỉ đụng vào xác chết, dương vật của hắn ngay lập tức cương cứng trở lại.
Hắn ra lệnh cho xác sống giữ chặt nó, rồi lôi Ngân về nhà kho. Đêm đó, Vũ như một con thú hoang. Hắn đè Ngân xuống, không cần màn dạo đầu, đâm cặc vào cái lồn ấm nóng, ướt át của cô ta. Khác với sự lạnh lẽo của Ly, lồn Ngân co bóp mút lấy cặc hắn, nhiệt độ thiêu đốt khiến Vũ sướng đến tê người. Ngân ban đầu còn chửi bới, đấm đá, nhưng dưới những cú đẩy mạnh bạo của Vũ và sự kiệt sức, nó chỉ còn biết rên rỉ, nước mắt tuôn rơi.
Suốt ba ngày liền, Vũ giam cầm Ngân trong nhà kho, dùng nó như một cái bồn tình dục triệt để. Hắn đụ nó ở mọi tư thế, làm tình với nó đến mức cả hai đều mệt lả, chỉ dừng lại để ăn uống và nghỉ ngơi rồi lại tiếp tục. Trong những lúc thỏa mãn, Ngân lỡ lời tiết lộ thân phận. Nó tên Ngân, biệt danh "Ngân ngáo đá", mới 19 tuổi, đang sống cùng một nhóm giang hồ khoảng 20 người trong một nơi trú ẩn kiên cố trên đỉnh núi phía Bắc. Chúng có vũ khí hạng nặng và lương thực dự trữ.
Sau ba ngày dâm dục, Vũ đã chán cái vẻ ồn ào, hỗn láo và sự sống động quá đà của Ngân. Nó đòi ăn, đòi thả, đòi gọi bọn anh em đến, làm phiền tai hắn. Hắn nhận ra mình không thể nuôi người sống, đặc biệt là một kẻ như thế này. Chỉ có xác sống mới là những nô lệ tuyệt đối, im lặng và vâng lời.
Sáng hôm đó, Vũ mặc quần áo lại, chỉnh đốn lại vũ khí. Hắn nhìn Ngân đang co ro trong góc phòng, đôi mắt sưng húp tràn đầy sự căm hờn và sợ hãi.
"Mày rất ngon, nhưng mày ồn quá," Vũ nói lạnh lùng.
Hắn mở cửa nhà kho rộng ra. Mười tên xác sống đang đứng canh gác bên ngoài, tất cả đều quay về phía hắn chờ đợi mệnh lệnh. Vũ chỉ tay về phía Ngân.
"Thưởng cho chúng mày."
Tiếng hét kinh hoàng của Ngân vang lên, cắt ngang bởi tiếng gầm gừ đói khát của bầy xác sống. Vũ quay lưng bước đi, không thèm nhìn lại cảnh tượng thịt người bị xé toạc.